Mẹ và bé

Thứ năm - 16/05/2019 13:15
"Thương cho roi cho vọt" là câu nói thường được nhiều cha mẹ áp dụng mỗi khi con mình mắc lỗi lầm gì đó, thế nhưng liệu đấy có phải là phương pháp đúng đắn mà các cha mẹ nên làm hay không?

1. Có phải cứ "thương cho roi cho vọt" là tốt?

Mấy ngày qua dư luận xôn xao trước đoạn video một em học sinh ở Hải Phòng bị cô giáo tát liên tiếp vào mặt và dùng gậy đánh vào chân để trừng phạt. Tất nhiên đây không phải là câu chuyện duy nhất xảy ra, trước đó đã có nhiều trường hợp học sinh bị phạt quỳ, tát, đánh... Lý do của tất cả những hành động gây tổn thương cho trẻ này là "Thương cho roi, cho vọt", muốn con ngoan, trò giỏi thì phải nghiêm khắc, thậm chí là đánh đập.

Có thể câu nói này áp dụng vào thế hệ trước đó thì đúng, còn bây giờ trẻ đang lớn lên với nhiều áp lực hơn bao giờ hết. Ngày xưa chỉ cần được đi học là may, còn bây giờ không chỉ học đủ mà còn phải học cao, áp lực ở trường lớp đã lớn nếu không may con mắc lỗi gì thì cha mẹ áp dụng biện pháp đánh, mắng, trách phạt cực đoan quá rất dễ gây nên tâm lý bất ổn cho trẻ. Thêm nữa những đoạn video trẻ bị giáo viên tát hay phạt quỳ bị phát tán trên mạng cũng có thể gây tổn thương tâm lý cho trẻ nếu không may chúng nhìn lại được.

 Thương cho roi cho vọt liệu có phải là giải pháp cho mọi lỗi lầm của con? - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tuy rằng tư tưởng "thương cho roi cho vọt" không còn được nhiều phụ huynh áp dụng nữa nhưng nó vẫn còn ngự trị trong tư tưởng một số người, thế nên thỉnh thoảng cộng đồng mạng lại được một phen dậy sóng trước những sự việc cha mẹ đánh đập con cái vì bướng bỉnh hay chống đối; giáo viên tát, phạt quỳ học sinh vì vô kỷ luật. Đôi khi cha mẹ bất lực trước những đứa con lì lợm, giáp viên ngứa mắt với những học sinh nghịch ngợm là sẽ dùng ngay hình phạt là đánh thật đau cho nó nhớ đời.

Nhân câu chuyện về có nên đánh, mắng trẻ hay không, một phụ huynh đến từ Hà Nội, anh An đã chia sẻ bản thân anh có những cách khác linh hoạt hơn thay vì chỉ đánh khi con mắc lỗi hoặc trong trường hợp con cái quá cứng đầu, lì lợm thì nên làm thế nào:

"Khi một đứa trẻ ngổ ngáo thì cha mẹ và giáo viên phải cùng hợp sức xử lý, không đùn đẩy trách nhiệm cho ai hết, còn bạn bảo vì con hư nên ba mẹ thầy cô phải phạt tức là ngụy biện. Ví dụ con mình bướng lên phun nước bọt lung tung thì mình và cô chủ nhiệm ngồi nói chuyện với nhau mỗi ngày để cùng cập nhật tình hình, mỗi lần 5-10 phút thôi, không nhiều nhưng để thấy sự nỗ lực tìm cách hiểu rõ cái bất lực của con thực sự là gì để giúp con thoát khỏi nó. Con không có lỗi gì cả, lỗi là ở ba mẹ thầy cô chưa giúp được gì cho con".

 Thương cho roi cho vọt liệu có phải là giải pháp cho mọi lỗi lầm của con? - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Anh An cũng chia sẻ thêm những hệ lụy có thể nhìn thấy ngay trước mặt nếu anh đánh mắng trách phạt con nặng nề:

"Khi con anh làm lỗi, nếu la mắng con thì anh sẽ mệt cổ họng, đau tay, tâm lý ức chế vì nuôi dưỡng cái ác. Con anh thì tổn thương tâm lý, bị xúc phạm, không nhận ra bản chất vấn đề mà tập trung vào dằn vặt bản thân. Nói chung là ba tốn rất nhiều năng lực để tạo ra thêm năng lượng tiêu cực ở con và không giúp giải quyết vẫn đề. Thay vào đó thì làm gì? Ba sẽ bảo con ơi lại đây hai ba con ôm nhau nói chuyện, rồi cứ ôm nhau như thế tỉ tê bao lâu cũng được, từ từ bóc tách vấn đề, cho con mở lòng nói ra, cùng nhau tìm ra nguyên nhân cốt lõi ở đâu?

Cùng nhau lên phương án giải quyết, thử xem cách nào hiệu quả hơn thế là không mệt mỏi lại không ức chế, vấn đề được giải quyết mà ba con lại có dịp ôm nhau, rất tiết kiệm năng lượng lại còn tiết kiệm thời gian nữa".

 Thương cho roi cho vọt liệu có phải là giải pháp cho mọi lỗi lầm của con? - Ảnh 3.

Ảnh minh họa

Bản thân anh An cũng chia sẻ một câu chuyện chính bản thân anh chứng kiến về một cậu bé bị bố đánh mắng ngay trước cổng trường mà anh không thể quên được:

"Có lần anh thấy ông bố kia đánh mắng con trước cổng trường vì bé không chịu vào học suốt 30 phút liền, xong cô xót quá ra bế vào luôn cho bé đỡ bị đánh nữa. Con anh cũng có lúc không muốn vào học, anh ôm con trước cổng trường hỏi, con nói lý do, anh phân tích hệ quả và giải pháp rồi con chọn vào học. Tất cả chỉ mất có 5-10 phút".

Cùng suy nghĩ với anh An, chị Thanh Hằng (đến từ TP.HCM) cũng cho biết: "Tốt nhất là không nên đánh mắng vì sẽ làm đứa trẻ thụ động hơn. Mỗi lần con bướng không nghe lời thì chị sẽ kêu vào phòng riêng để nói chuyện, không ai xen vào, không ai nghe thấy. Hỏi con vì sao làm như vậy và cảm thấy như vậy có đúng không? Lý do gì thì con cũng sẽ xin lỗi ngay và lại vui vẻ, vì mình nói chuyện là quan tâm tới con mà".

2. Đã đến lúc cha mẹ thay đổi tư tưởng cũ kĩ này

Qua chia sẻ của những phụ huynh trên có thể thấy vai trò dạy dỗ con của cha mẹ lẫn giáo viên đều quan trọng ngang nhau, cha mẹ không thể đổ hết mọi trách nhiệm cho giáo viên khi gửi con ở trường được, điều quan trọng nhất đó chính là cùng nhau hợp tác và tìm ra cách giải quyết vấn đề trong trường hợp trẻ quá bướng bỉnh, ngổ ngáo bởi rất có thể những hành vi đó ở trẻ là do chúng có những vấn đề riêng mà không giãi bày ra được.

Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ cũng đưa lời khuyên cha mẹ rất không nên áp dụng những hình phạt về thể xác với con cái vì chúng sẽ khiến trẻ hung hăng hơn và làm tăng nguy cơ các vấn đề sức khỏe tâm thần.

Có thể thấy những biện pháp cứng nhắc như đánh đập, trách mắng không hề giúp giải quyết vấn đề mà còn khiến trẻ thêm sợ hãi hoặc bất cấn. Thêm vào đó mỗi thời mỗi khác, đâu phải đứa trẻ nào cũng áp dụng được câu nói "thương cho roi cho vọt", thay vì tạo ra năng lượng tiêu cực, tâm lý ức chế cho cả cha mẹ lẫn con, thì các phụ huynh hãy thử trò chuyện để tìm ra vấn đề thực sự mà con đang gặp phải là gì và đồng hành cùng con để vượt qua nó nhé! Bởi mỗi thời mỗi khác mà, cha mẹ đâu thể lấy những điều cũ kĩ ngày xưa mà áp lên con cái mình bây giờ được.

Nguồn tin: afamily.vn

LIKE PAGE ĐỂ CẬP NHẬT NHỮNG TIN TỨC MỚI NHẤT

Bình luận
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây