Vận công trị độc – Khả năng kỳ bí của một cao nhân Toàn Chân giáo

Chủ nhật - 29/10/2017 01:33
. Chân nhân Đạo gia Vương Trùng Dương có một vị đệ tử tên là Vương Xử Nhất, đạo hiệu Ngọc Dương Tử. Ông từng đi khắp các vùng ở phía Bắc Trung Quốc truyền

Chân nhân Đạo gia Vương Trùng Dương có một vị đệ tử tên là Vương Xử Nhất, đạo hiệu Ngọc Dương Tử. Ông từng đi khắp các vùng ở phía Bắc Trung Quốc truyền đạo, đã lưu truyền lại cho thế nhân rất nhiều chuyện ly kỳ.

Đạo gia, vương xử nhất, Vương Trùng Dương,

Vương Xử Nhất, đệ tử của chân nhân Đạo gia Vương Trung Dương. (Ảnh: Kknews)

Vương Xử Nhất mất cha từ khi còn nhỏ, nên rất hiếu thảo với mẹ. Năm ông 7 tuổi đã từng vì nguyên thần ly thể mà đột nhiên té xỉu, rất lâu sau mới tỉnh, từ đó về sau ông đã theo đuổi chí hướng tu luyện.

Sau khi Vương Xử Nhất lớn lên có nhiều tiểu thư đài các danh giá muốn lấy ông làm phu quân, nhưng Vương Xử Nhất mỉm cười từ chối, mẫu thân Chu Thị cũng không miễn cưỡng ông.

Thiết Cước Tiên Nhân

Vào thời nhà Kim năm 1168, Vương Xử Nhất gặp được Vương Trùng Dương, và bái Vương Trùng Dương làm sư phụ. Mẫu thân Chu Thị của Vương Xử Nhất cũng bái Vương Trùng Dương làm thầy để học đạo.

Vương Trùng Dương biết bà thủ tiết, nên ban cho bà cái tên Đức Thanh, hiệu “Huyền tịnh tán nhân”, từ đó hai mẫu tử họ đều trở thành đệ tử của Vương Trùng Dương.

Vương Xử Nhất luôn ở cạnh Vương Trùng Dương, ngày ngày được sư phụ truyền thụ đạo pháp. Một ngày Vương Trùng Dương gọi ông đến trước mặt nói: “Ngươi hãy đến động Vân Quang trên núi Thiết Tra ở huyện Văn Đăng tĩnh tâm tu luyện, không được lười biếng”. Thế là Vương Xử Nhất cáo từ Vương Trùng Dương, lên động Vân Quang quy ẩn tu luyện.

Trong khoảng thời gian Vương Xử Nhất tu luyện tại động Vân Quang, đã từng khổ luyện đứng như cọc gỗ, đứng trên vách núi treo leo mấy ngày bất động, nên mọi người gọi ông với cái tên “Thiết Cước Tiên Nhân” (tiên nhân chân sắt).

Uống xong rượu độc, bài xuất ra ngoài làm bốc hơi cả ao nước

Năm 1187, sau khi Kim Thế Tông nghe chuyện về Vương Xử Nhất đã mời ông vào cung kính cẩn tiếp đãi. Năm sau, Hoàng đế Thế Tông lại một lần nữa triệu kiến Vương Xử Nhất, ban thưởng tiền và tơ lụa, nhưng Vương Xử Nhất đều chối từ không nhận.

Vào thời điểm này, có rất nhiều người xấu vì ghen ghét Xử Nhất đã ở trước mặt Hoàng đế buông lời gièm pha: “Vương Xử Nhất không phải là người đắc đạo, hãy dùng cách cho hắn uống rượu độc để kiểm tra thực hư”.

Đạo gia, vương xử nhất, Vương Trùng Dương,

Vương Xử Nhất bái Vương Trùng Dương chân nhân làm sư phụ. (Ảnh: Kknews)

Vương Xử Nhất biết được mưu đồ của kẻ ác, vì vậy trước khi vào cung, ông đã cho người đào một cái ao nước ở nhà. Lúc vào cung, Vương Xử Nhất nâng chén rượu độc uống một hơi không còn giọt nào, sau khi trở về, ông liền vận công bài độc vào trong ao, khiến nước ao sôi sùng sục, và cũng bốc hơi không còn một giọt. Kim Thế Tông sau khi biết rõ chuyện ông bài độc vào ao đã vô cùng cảm thán.

Năm 1203, mẫu thân của Vương Xử Nhất qua đời, trước khi rời đi bà đã nói: “Không ham sống, không sợ chết”. Vào ngày bà qua đời, người ta đều ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng vô cùng dễ chịu.

Nhảy ra Càn Khôn, siêu xuất Tam Giới

Năm 1207, Vương Xử Nhất cư trú ở chùa Thánh Thủy Ngọc Hư. Lúc ấy trước thủy động có một tảng đá lớn nằm nghiêng cao mấy trượng khiến ai đi qua cũng cảm thấy sợ hãi, vì thế mọi người đã quyết định đục bỏ nó đi, nhưng chỉ biết dùng búa và đục, mấy ngày mới đục được một phần rất nhỏ.

Sau khi Vương Xử Nhất đến, ông cầm búa đập mạnh lên tảng đá 3 cái, âm thanh vang như lôi đình, hòn đá đổ xuống vỡ ra từng mảnh, khói tím bốc lên 3 ngày mới tản đi hết. Từ đó về sau, Vương Xử Nhất cũng nhiều lần triển hiện ra thần tích nữa.

Ví dụ, khi Vương Xử Nhất đến huyện Phúc Sơn, thấy một người chết sắp được chôn cất, liền đến kéo hai tai người chết và nói “Địa phủ không thu nhận”. Một lát sau người chết đột nhiên sống lại, ăn uống như thường, thân nhân của người này vô cùng mừng rỡ, tặng tiền vàng để cảm tạ, nhưng Vương Xử Nhất không nhận, mỉm cười rời đi.

Ngày 23/04/1217, Vương Xử Nhất gọi các môn đồ đến và nói: “Quần tiên đã mời ta rồi”. Nói xong, ông tắm rửa sạch sẽ quần áo chỉnh chu, dâng hương lễ bái từ phía, rồi cầm bút viết:

“Nhảy thoát càn khôn tạo hóa quyền,

Thần quang sáng ngời khắp chư Thiên,

Bồng bềnh xe hạc siêu Tam giới,

Mừng nhận sách vàng Ngọc Đế tuyên”.

Viết xong ông qua đời một cánh nhẹ nhõm như chìm vào giấc ngủ.

Lê Hiếu biên dịch

LIKE PAGE ĐỂ CẬP NHẬT NHỮNG TIN TỨC MỚI NHẤT

Bình luận
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây